Ngày Thu phân ở Bắc bán cầu là ngày nào dưới đây ? Nước ta có tọa độ địa lí: từ 23 0 33'B đến 8 0 34'B. Vậy trong một năm, các địa điểm ở nước ta có bao nhiêu lần Mặt Trời lên thiên đỉnh?. Nơi nào trên Trái Đất quanh năm có ngày và đêm dài như nhau?
Tân Ước Online. 15:1 Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cùng đang nắm vững. 15:2 Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích. 15:3 Trước hết, tôi
Tôi hy vọng rằng em hạnh phúc, cô gái của tôi". Mặc dù Lý Á Bằng và Vương Phi chưa bao giờ tiết lộ lý do ly hôn nhưng ngôi sao phim Anh Hùng Xạ Điêu nói rằng tài chính của họ độc lập với nhau và không có vấn đề gì khi phân chia tài sản. Tuy nhiên, các báo cáo gần đây
và tại Sơn La là 48%. Trong và sau giai đoạn COVID, một số lượng lớn người dân sống tại hai tỉnh và người dân của hai tỉnh di cư đi làm đã mất việc làm và thu nhập (Thu 2021; Hữu 2021). Hiện nay, có tối thiểu 2,500 người lao động tại Sơn La đang thất nghiệp và có
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, thì trong cách giao tiếp (cả nói và viết) của nhiều bạn trẻ hiện nay, nhất là ở "tuổi teen", tiếng Việt ngày càng "biến dạng" đến khó hiểu. Lối viết và nói "vô tội vạ" ấy vô tình hình thành thói quen xấu trong giao
Bên cạnh đó, học sinh phản ánh rau muống có mùi lạ. Trường Tiểu học Ngô Sĩ Kiện, nơi học sinh phản ánh rau muống trong bữa ăn ngày 19/9 có mùi lạ. Theo thông tin ban đầu, ngày 19/9, nhiều phụ huynh có con theo học tại trường Tiểu học Ngô Sĩ Kiện (xã Tứ Hiệp, huyện Thanh
9zBZ. Khi chúng ta còn trẻ, aicũng đã từng bốc đồng mà yêu phải ma đó, ba người đang đứngở ngã tư đường, khi chiếc xe chở hàng lao tới, Kiều Ngự đã kéo tay cô gái đứng đối diện, hai người họ cùng lùi về phía sau để tránh, cô nhớ mình đã đứng sững nhìn chăm chăm vào động tác của anh, thế cờ ba người, và cô đã bị hất ra khỏi thế cờ đó....Trong câu chuyện vềquãng thời gian thanh xuân, họ từng là những người bạn không có gì là không nói, vì vậy cuối cùng chẳng có gì để nói."Nếu có thể... giúpem lấy lại cuốn nhật ký, em muốn biết, tại sao chuyện lại thành ra thế này, và tại sao... em mãi chỉ nhớ mình anh ấy."Tác giảHuyền MặcThuộc chòm sao Song Tử,là một tác giả trẻ ở Bắc Kinh, thích đọcsách, trong lòng luôn tâm niệm rằng, câu chữ chính là thứ bất diệt với thời gian, là biểu tượng của nền văn minh nhân phong của Huyền Mặcvô cùng hoa mỹ, phóng khoáng. Huyền Mặc yêu thích văn hóa truyền thống và mong muốn kiếp này có thể dệt nên thật nhiều giấc mộng hoa lệ.
[G]Anh không thể bên em nữa [D]sao từ ngày hôm [Em]quaTừ ngày chúng [Bm]ta không còn niềm [C]tinGiống như ngày [Bm]xưa ấy hòa [Am]chung nhịp tim sát [D]môi cười.[G]Xin thôi lệ rơi ướt [D]mi người đừng mong [Em]nữaVà đừng tiếc [Bm]chi năm tháng qua [C]rồiHãy đi tìm [Bm]hạnh phúc mới một [Am]người yêu em nhiều [D] ai đó khác [G]đi không phải là [D]anhTìm ai đó khác [Em]đi yêu em hơn [Bm]anhChẳng mong gì [C]đâu nơi này phút giây bình [G]yên qua rồiChỉ còn [Am]lại bên anh nỗi [D] ai đó khác [G]đi không phải là [D]anhHãy tìm ai đó khác [Em]làm nụ cười em [Bm]vuiThế gian này [C]bao nhiêu người khiến cho người [G]nở môi cườiMà [Am]sao con tim vẫn [D]đau, người [G] 2Tìm ai đó khác [G]đi sẽ mãi yêu [D]emDù rằng con tim đớn [Em]đau khi phải cách [Bm]xaChẳng mong gì [C]đâu nơi này phút giây bình [G]yên qua rồiChỉ còn [Am]lại bên anh nỗi [D] ai đó khác [G]đi không phải là [D]anhHãy tìm ai đó khác [Em]làm nụ cười em [Bm]vuiThế gian này [C]bao nhiêu người khiến cho người [G]nở môi cườiMà [Am]sao con tim vẫn [D]đau, người [G]ơi.
editor shpdarn Ngày hai mươi sáu, trong con ngõ hẹp ở hướng Đông một khu phố nhỏ, ngõ này vốn chỉ những hộ dân đã sống lâu ở đây mới biết đến. Ngày thường cũng chẳng ai qua lại, là một ngõ tắt dơ dáy bẩn thỉu. Chu Tư Đồng đeo cặp sách, hoảng loạn vì bị mấy tên côn đồ chặn lại ở góc tường trong con ngõ. Cầm đầu là một tên xăm trổ đầy mình, trong tay cầm một con dao gọt hoa quả, đang tung lên tung xuống, nhìn Chu Tư Đồng cười dâm đãng "Cô bé, dáng vẻ không tồi đấy, hay là theo anh đi, sau này anh cho em ăn sung mặc sướng, em muốn gì cũng được." Hắn nói xong, mấy tên đàn em đầu tóc nhuộm năm màu đang đứng cạnh cũng hùa theo cười ầm lên. "Đúng vậy, theo đại ca của bọn anh, sau này em chính là chị dâu rồi. Cầm đầu một đám, ai dám trêu chọc em?" Giữa tiếng cười ầm ĩ của bọn chúng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai cánh tay, biểu tình bình tĩnh nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm xem có đồ vật gì thuận tay không. Sau đó, cô phát hiện ra có một chai rượu nằm ở chân tường cách đó không xa, ngoại trừ cái đó thì chẳng còn vật gì khác nữa. Trong lòng nháy mắt đã nắm chắc phần nào, nhưng trước mắt cô vẫn giả vờ tỏ ra sợ sệt, nhút nhát không dám ngẩng đầu, càng không dám nói lời nào. Thấy Chu Tư Đồng không hé răng, tên xăm trổ lại tiến lên phía trước gần cô một chút, ngón tay thô ráp mang theo mùi khói thuốc cộng thêm mùi dầu mỡ, vô cùng thô lỗ sờ lên mặt cô. Sau đó hắn thấy cô gái nhỏ sợ hãi tránh né mặt khỏi tay hắn, bước chân cô lảo đảo dịch sang bên cạnh hai bước. Ba tên côn đồ đứng đằng sau thấy thế, vội vàng ồn ào. "Âyy, thật ngây thơ." "Đừng nói vẫn còn là xử nữ nhé, chậc chậc." "Ai, lão đại, đợi lát nữa anh chơi xong rồi, có thể cho bọn em cũng được sảng khoái chút không?" Tên cầm đầu nghe vậy, quay người lại, bàn tay dùng sức đập vào gáy tên vừa nói một cái, mắng "Cô gái của tao mày cũng dám mơ tưởng, mày ăn gan hùm mật gấu rồi à?" Tên kia bị đánh một cái liền lảo đảo, vội vàng cười cười đáp lời "Em nào dám đâu đại ca. Em chẳng phải chỉ đùa với anh chút thôi không phải sao?" Tên cầm đầu vừa lòng, xoay người lại nhìn Chu Tư Đồng, trong giọng nói nhiều thêm vài phần không kiên nhẫn "Rốt cuộc là chịu hay không chịu? Nói một lời rõ ràng đi. Bất quá, hôm nay nếu em ngoan ngoãn làm anh đây hài lòng, đồng ý làm người của anh, vậy em chắn chắn sẽ được lợi. Nhưng nếu câu trả lời không khiến anh hài lòng, vậy mấy người anh em ở đây em cũng thấy rồi, vẫn đang đứng xếp hàng đấy." Hắn dâm đãng cười cợt, chỉ chỉ mấy tên đàn em phía sau. Cô gái nhỏ trước mắt nghe vậy bị doạ sợ giật nảy mình một cái, cẳng chân mềm nhũn như sợi mì ngâm nước, cả người dựa vào vách tường trượt xuống. "Cô bé này thật nhát gan, chưa gì đã thế này là sao? " Một tên côn đồ chỉ vào Chu Tư Đồng cười nói. Một tên khác miệng chậc chậc hai tiếng, cũng cười nói "Mày đừng vội nói, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sợ đến trắng bệch này đi, thật đúng là con mẹ nó câu dẫn người khác." "Xem ra, lão đại chúng ta đúng là tốt số, vừa được tiền vừa có người đẹp, mấy chuyện tốt như vậy đều đến trên người đại ca chúng ta......" ..... Ba tên kia càng nói càng quá lời, tên xăm trổ trước còn cười, nhưng nghe được câu cuối cùng kia, hắn nhíu mày, xoay người quát lớn nói "Con mẹ nó chúng mày nói nhiều quá đấy, còn tiếp tục nói lung tung bậy bạ nữa, tao cắt đầu lười chúng mày! " Mà đúng lúc đó, cô gái vừa mới nãy còn ngồi dưới đất, cả người mềm nhũn như vũng bùn đã nhanh tay vơ lấy chai rượu nằm trên mặt đất gần đó, dùng sức đập lên bức tường bên cạnh. Theo sau đó chỉ nghe được âm thanh loảng xoảng, chai rượu bị đập vỡ loang lổ những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn. Chu Tư Đồng đột nhiên đứng bật dậy, giống như con báo núp trong bụi cỏ từ lâu bỗng lao lên vồ lấy con mồi trong tầm ngắm của nó, cầm chai rượu vỡ trong tay, gắt gao đè vào động mạch trên cổ của tên xăm trổ, lạnh giọng hỏi "Là ai đưa tiền cho các người tới đây?" Bốn tên côn đồ bị một màn này doạ sợ đến ngây người. Bọn chúng trước giờ đều nghĩ chẳng qua chỉ là đứa con gái yếu ớt nhu nhược mà thôi, không nghĩ tới cô lại có thể hành động liền mạch dứt khoát không chút dây dưa như vậy, nhanh mà chuẩn, tàn nhẫn mà cay độc, trước khi bọn chúng kịp có phản ứng đã khống chế được tên cầm đầu. Đổi lại là bọn chúng, cũng chưa chắc có được bản lĩnh như vậy. Ba tên côn đồ kia chỉ là mấy tên nhãi mới bước chân vào nghề, vừa thấy thế đã bị doạ sợ đến môi lập bập run rẩy. Tên cầm đầu là kẻ từng trải, hắn đột nhiên cười nhạo một tiếng "Xem chúng mày kìa, con bà nó, mới có chuyện nhỏ thế này mà đã doạ chúng mày sợ tới mức......" Vừa nói hắn vừa xoay người tránh đi chai thuỷ tinh trên cổ. Nhưng Chu Tư Đồng càng nhanh tay hơn. Trên tay cô dùng một chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn cứa vào cổ hắn, dòng máu đỏ tươi chảy thẳng xuống miệng thuỷ tinh xanh. "Mày mà động đậy, tao sẽ cắt động mạch của mày." Cô vừa uy hiếp hắn, tay dường như tăng thêm chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn lại cứa vào thịt thêm một chút. Tên xăm trổ bây giờ mới biết sợ. Chân hắn nhũn ra, nói chuyện lắp bắp "Bà cô của tôi. Chúng ta có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân." Chu Tư Đồng không để ý mấy lời vô nghĩa của hắn, ngược lại ánh mắt sắc bén nhìn về phía ba tên đàn em, lại hỏi một lần "Rốt cuộc là ai cho chúng mày tiền, kêu chúng mày tới đây?" Ba tên này kinh nghiệm rõ ràng không bằng tên xăm trổ, hỏi bọn chúng thì càng dễ biết được hơn. Ba tên đàn em liếc nhau, lại lén nhìn tên xăm trổ, một tên run run rẩy rẩy nói "Là, là, bọn tôi cũng không biết cô ta là ai. Chính là một cô gái dáng vẻ khá xinh đẹp, so với cô chắc cũng không khác biệt lắm, cô ta cho lão đại bọn tôi một số tiền lớn, để lão đại bọn tôi tới đây đợi cô, nói, nói, để bọn tôi hù doạ cô." Chu Tư Đồng nhìn vào mắt hắn, suy xét trong lòng một chút, biết người này nói hẳn là nói thật. Vì vậy cô ngẩng đầu, nói với mấy tên đàn em kia "Chúng mày ngay lập cút ngay cho tao, lăn được càng xa càng tốt." Nếu là cả bốn tên cùng lên thì cô không nắm chắc được phần thắng, nhưng nếu chỉ còn một mình tên xăm trổ thì cô vẫn có thể đối phó. Ba tên đàn em vừa nghe cô nói lời này, như được đại xá, xoay người liền co giò chạy. "Ai, bọn nhãi ranh chúng mày, liền mẹ nó quẳng tao lại như vậy hả?" Tên xăm trổ hô với theo ba tên đàn em kia, nhưng ba tên không tên nào quay đầu lại cứu hắn. Bên tai lại nghe được một tiếng cười lạnh, hắn ta sợ tới mức cả người run run, suýt chút nữa là tiểu ra quần. "Mới có chút can đảm này mà đã dám ra ngoài gây chuyện?" Tên xăm trổ vừa nói vừa nức nở "Bà cô, ta sai rồi. Ta cũng không dám nữa, về sau thấy cô ta rẽ đi đường khác, vậy được không?" Chu Tư Đồng không để ý đến hắn, chỉ khẽ di chuyển chai rượu trong tay, thuỷ tinh lạnh lẽo sắc nhọn hướng lên trên, cuối cùng dừng lại bên tai hắn. "Trước kia tao nghe người ta nói, một người bị cắt mất lỗ tai, trong một tiếng nếu kịp thời được đưa đến bệnh viện thì còn có thể cứu chữa, nhưng nếu chậm hơn, đến mạng cũng không còn. Cũng không biết có phải thật không, nên hôm nay muốn thử một lần xem sao." Ngữ khí bình đạm lạnh lùng, lại mang theo vài phần tuỳ hứng, tựa như chỉ đang bàn luận với hắn chuyện lát nữa sẽ đi đâu ăn bữa cơm. Tên xăm trổ nghe xong, chỉ cảm thấy đũng quần nóng lên, theo đó tiếng nước tí tách theo ống quần nhỏ giọt xuống, hẻm nhỏ ngay lập tức tràn đầy mùi nước tiểu. Chu Tư Đồng có chút ghê tởm lùi lại hai bước. Tên xăm trổ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thấy cơ hội đã tới, liền nhanh chân chạy trốn. Nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên từ bả vai, hắn không khỏi kêu lên đau đớn, ngã trên mặt đất. Chu Tư Đồng lúc này phủi phủi hai bàn tay, nhìn chai rượu vỡ đang cắm thẳng trên vai tên xăm trổ, cô cười nói "Dạy cho mày một bài học, xem mày sau này còn dám tuỳ tiện chặn đường con gái nhà người ta không." Dứt lời, lại một chân tàn nhẫn đá vào bụng của hắn, tên xăm trổ ôm bụng không ngừng kêu rên, cảm thấy lục phủ ngũ tạng bên trong đều nhộn nhạo. Ngay sau đó Chu Tư Đồng cúi xuống, nhìn hắn cong mắt cười "Mau đi bệnh viện đi, đừng để mất máu quá nhiều rồi chết ở đây. Hiện tại tao không muốn phải mang theo cái tội danh giết người đâu." Dứt lời, cô nhấc chân bước vòng qua hắn, nhìn phía lối ra của con ngõ rồi đi thẳng.
Lúc đó, ba người đang đứng ở ngã tư đường, khi chiếc xe chở hàng lao tới, Kiều Ngự đã kéo tay cô bạn đứng đối diện, hai người họ cùng lùi về phía sau để tránh, cô nhớ mình đã đứng sững nhìn chăm chăm vào động tác của anh, thế cờ ba người, và cô đã bị hất ra khỏi thế cờ đó.…Trong câu chuyện về quãng thời gian thanh xuân, họ từng là những người bạn không có gì là không nói, vì vậy cuối cùng chẳng có gì để nói.“Nếu có thể… giúp em lấy lại cuốn nhật ký, em muốn biết, tại sao chuyện lại thành ra thế này, và tại sao… em mãi chỉ nhớ mình anh ấy.”
vì em mà anh đến huyền mặc